Thương cha mẹ, hãy sống một đời có chánh niệm”. Thích Nữ Giới Bảo
Có lần, tôi về quê.
Bước vào nhà, thấy mẹ đang lúi húi nhóm bếp, cha ngồi xếp lại từng món đồ cũ như đang sắp xếp lại ký ức.
Mùi khói bếp cay mắt. Còn lòng tôi thì cay vì nhận ra:
Mình đã xa họ quá lâu…
Chúng ta thường nói:
“Con đang cố gắng để cha mẹ có cuộc sống tốt hơn…”
Rồi mải miết lao vào công việc, kiếm tiền, lo sự nghiệp…
Nhưng cha mẹ đâu đợi một tương lai giàu có.
Họ chỉ cần… một đứa con biết sống tỉnh thức; sống có mặt, sống yêu thương.
Cha mẹ không sống mãi để chờ ta rảnh.
Họ đang già đi từng ngày, từng giờ.
Bàn tay từng ôm ta thuở bé, giờ đã run.
Giọng nói từng ru ta ngủ, giờ khàn đi trong những cuộc gọi ngắn ngủi mà ta hay nói vội:
“Con bận lắm, để mai con gọi lại…”
Chánh niệm là khi bạn sống không để yêu thương phải chờ.
Là dám gác điện thoại xuống khi cha gọi.
Là ngồi nghe mẹ kể chuyện cũ dù bạn đã nghe hàng trăm lần.
Là về nhà ăn bữa cơm đơn sơ nhưng ấm lòng hơn vạn bữa tiệc sang trọng.
Đừng để ngày họ nằm xuống, bạn mới bật khóc:
“Giá như con dành nhiều thời gian hơn…”
“Giá như con bớt bận bịu để sống gần cha mẹ hơn…”
Những “giá như” đó, cả đời không trả được.
Đừng đợi mất rồi mới biết đau.
Đừng để nấm mồ là nơi duy nhất bạn trò chuyện cùng cha mẹ mỗi dịp Tết về.
Hãy sống sao để khi họ còn, bạn không vô tâm.
Và khi họ mất, bạn không ân hận.
Nếu bạn còn cha mẹ, xin hãy yêu thương bằng hành động.
Nếu bạn đã mất cha mẹ, xin hãy sống tỉnh thức, sống sâu sắc để không phụ công sinh thành.
Thương cha mẹ không cần lớn lao.
Chỉ cần bạn SỐNG MỘT ĐỜI TỈNH THỨC VÀ BIẾT ƠN.
Nếu thấy bài viết này chạm đến bạn, xin hãy chia sẻ, để thêm nhiều người được nhắc nhở:
Cha mẹ không cần một đứa con thành công…
Họ cần một đứa con biết quay về.
